Tổng số lượt xem trang

Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2011

BIỂN ĐÔNG 2 : CHỦ NHẬT NÀY SẼ RÕ NỐT

Ở bài trước, còn một cái không rõ. Đấy là cái đám được gọi là " những người này cho rằng,..." khi nói về vụ cắt cáp. Rồi "những người này" lại "tự phát tụ tập" ....Toàn là những người này ( mà lại không nói rõ là những người nào ), nghe ra lại giống kiểu "tàu lạ". Giọng văn này cực kỳ ấm ớ, ú ớ. Tại sao lại nói chỉ "những người này cho rằng" các tàu hải giám cắt cáp khi mà chị P.Ng đã tuyên bố rõ ràng , kiên quyết .

May mà chẳng lâu la gì, đến hôm nay thì rõ được một nửa , khi TTXVN đã nói tàu ô đã "ngang ngược cắt cáp".
TTX nhà nước đã đứng gần với TTX "vỉa hè" của dân hơn. Nhân dân có lời khen "đày tớ của dân" tiến bộ nhanh chóng và không bị "hố" lâu .
Nhưng còn một nửa nữa  chưa rõ là cái đám người "tự phát tụ tập" "đi ngang qua" là ai? Họ có là người dân VN yêu nước xuống đường tự giác biểu thị tình cảm, thái độ với việc nước không ?
Ai mà chẳng thấy cái chữ"tụ tập" nghe nó đặc tiêu cực.
Muốn biết nốt "nửa cái chưa rõ "xin xem hồi.....chủ nhật này khắc biết. Cả ta, cả tây, cả tàu đều khắc biết.

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2011

BIỂN ĐÔNG : MẤY CÁI RÕ , CHỈ CÒN MỘT CÁI KHÔNG RÕ

+ / - 1 tuần lễ, chạy quanh quanh xuống Singapore, ngó Philippines, nghe Tung của, vào SG , ra HN, lang thang trên net, nửa buôn nửa tám với mọi người yêu quý, bảo cái đầu làm việc thêm ngoài giờ ( không ăn lương ), để ra được vài cái đã rõ và một cái chưa rõ.
Để làm gì ?  Để khỏi tự lăn tăn khi tự xếp hạng mình là kẻ gì của nòi giống, hạng gì của thiên hạ phẳng.
Mấy cái rõ đó là :
Lãnh đạo và dân "biết thóp của nhau".( không chỉ "biết" mà là "hiểu" thóp của nhau). Không có ba cái vụ ấm ức dằn dỗi xô bát đụng đĩa 2007. Dân được cảm giác cứ vô tư đi, đi biểu tình giông giống đi bộ tập thể dục  xả stress và thể hiện được cảm xúc của riêng mình . Một vài nhắc nhở răn dạy là chuyện vặt mang danh cá nhân. Chả sao cả.
Về phía lãnh đạo thì đoàn VN ở Shangri La và ASEM 10 nói năng tự tin, rõ ràng, có lập trường kiên quyết hơn, hợp lòng dân hơn.
Cũng rõ hơn là thiên hạ ở quanh ta hay ở xa ta đọc được vị của ta, của tàu.
Cũng rất rõ cái thâm của tàu, cái khôn khéo của chú khách buôn khi ông tướng Liệt ( liệt gì đây không cần biết ) bảo quân đội giải phóng nhân dân tàu không làm vụ cắt cáp ( ngầm thú nhận có thằng tàu khác cắt và cắt sai luật ) và 27 lần nói tới "hòa bình" trong diễn văn.
Ông liệt nên phải cố gồng mình chứng tỏ 2 điều trái ngược về một power kinh tế quân sự đang lồ lộ lại che đậy bằng những lời có cánh trấn an thiên hạ kiểu tàu bay tàu chiến, binh tôm tướng giá vài mươi tỉ đô...chỉ để diễu binh cho nó đẹp. Thật là nói như chú khách, làm như tàu ô.
Cái thế võ dền dứ ở Biển Đông đòi hỏi chiêu thức lì và lanh lợi, khi cương khi nhu, tùy duyên tùy thời mà xử khi đã có cái quan trọng là  hiểu thâm tâm thâm ý đối phương.
Còn mỗi cái không rõ là TTXVN nói : " một số ít người tự phát tụ tập " và một số hãng tin nước ngoài đưa tin"sai sự thật". Tin tàu nói "biểu tình", tin tây cũng nói " biểu tình". Anh nào "sai sự thật". Có người đưa tin có lợi, có kẻ đưa tin bất lợi . Sự thật theo ai ta ? Cái kiểu nói này kêu = uyển ngữ , hao hao cách nói " bệnh dịch tiêu chảy cấp tính " thay vì bệnh dịch tả của ông y tế mấy năm trước. Mấy ông bác sỹ chỉ giỏi tiêm thuốc có thể không giỏi nói năng. Nhưng đây là nghề nói của cơ quan cấp quốc gia. Ai lại nói thế.
Hay đây là lỗi do cô đánh máy / cậu chấp bút ?
Không biết. Chỉ biết đây là cái không rõ. Ai biết xin chỉ dùm. Đội ơn lắm.

Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2011

MODE CŨ BÀY CHO TUỔI TEEN

Ê ! Ê ! Ê ! Này các bạn teen. Các bạn luôn có new fashion để mong muốn.
Vậy còn old fashion thì sao ?
Nhiều khi mode mới là cái mode cũ vài chục năm sau  lặp lại đấy.
Thời trang ra đời nhiều lúc rất oái oăm, rất hoàn cảnh khổ cực.
Câu chuyện quần jean quần bò là như vậy. Ra đời từ cái khó ló cái khôn của một anh chàng Mẽo nghèo đi đào vàng , rách quá phải lấy vải thô vải bạt ra may quần, phải may chỉ đôi, phải đóng đinh miệng túi cho đủ sức chịu lăn lê lam lũ. Nhà tạo mẫu vĩ đại nhất của toàn nhân loại đâu có biết sản phẩm khai sáng của gã đã thành mode toàn cầu.
Riêng họ nhà bò jean khác tất cả các loại thời trang do cánh tạo mẫu bịa ra là không bao giờ bị đụng hang. Ai mặc mà chả được. Tổng thống Mỹ mặc thì chuyện vặt. Tổng thống thủ tướng Nga mặc cũng thành chuyện thường. Dân ta cứ thấy hay thì mặc thôi. Ít ra , anh xe ôm VN cũng có cái quần ngang với tổng thống.
Quần bò lại được gọi tên cực kỳ VN hóa. Chẳng biết ai gọi đầu tiên , mà sao lại gọi là bò. Hình như từ quan niệm cowboy chăn bò của Mỹ. Quần bò là quần của gã chăn bò kiểu Mỹ.
Tiếc cho Hồ Giáo hai lần anh hùng chăn bò VN không nghĩ ra được cái quần chăn bò để đời. Nếu được thế , cả thế giới phải gọi đồ jean là quần bò Hồ Giáo thì VN oai phết.
Nhưng các jean fan ( tạm bịa chữ này vì không thấy chữ nào đúng nghĩa ) VN ta cũng “ Tài năng và đắc dụng “ sáng lòe khi sáng tạo ra những cách mặc bò trở thành mode thời đại.
Này nhé, tầm hơn ba chục năm trước, bọn tuổi 4X, 5X các anh đã biết lấy đá kì để mài quần bò cho có vệt sờn vệt bạc. Từ đấy  bọn thời trang may mặc mới ăn cóp bản quyền để có loại quần bò mài sau này. Mà chúng nó mài máy công nghiệp sao đẹp bằng các anh mày mài tay đẹp nghệ thuật hơn tranh sơn mài.
Riêng con “đá kì” này đã phải chú thích rồi, các teen ngỗng lắm không biết đâu. Đá kì không phải là hòn đá thần kì để tạo mode mà là hòn đá nhặt ở suối dùng để kì lưng kì ghét kì yêu lúc tắm ấy.
Một sáng tạo bất đắc dĩ nữa là tại hồi xưa, quần jean đắt lắm, có giá lắm nên có nhõn chiếc mặc đến rách tĩ tã mòn mông, thủng gối, sờn gấu te tua cũng không đủ tiền mua mới đành nghĩ kế tân trang.
Sáng tạo trên tài tất cả các luận án tiến sĩ là chơi võ vá. Vá kiểu may chần ( gọi tây bồi là tíc –kê ) thì quá thường, thì thằng nào mặc bò chả phải vá. Vá nghệ thuật phải là vá kiểu đề-mông-táp ( lại tiếng tây bồi nữa nhưng nghe sành điệu ). Chọn 1 miếng vá có màu sắc chất liệu thật độc, tỷ như vải nhung kẻ, nhung the màu nâu non nâu tây. Hoặc một miếng vải bò khác. Miễn là phối mầu đẹp là được. Sửa chỗ rách chỗ thủng rất linh tinh ba vạ thành một hình thù đầy tính ngẫu hứng nghệ thuật. Kế đó, áp miếng và  lên và khâu vắt kiểu vắt sổ thành một mảng miếng cực tạo hình. Đôi khi có thể làm một hai chữ lăng nhăng gì đấy. Kỵ nhất là không lồng tên 2 đứa kiểu đám cưới. Cực sến và đen đấy.
Còn gấu quần ? Đúng là “còn cái lai quần cũng đánh” kiểu Út Tịch. Nó te tua cho te tua luôn. Size tây thì to dài, size ta thì bé ngắn ( size gì tự hiểu ). Vậy là cắt bố nó gấu cho vừa. May lại gấu thì đắt , lại không còn “gin”. Thế là cứ để mac-ke-no và thành mode đẹp. Bọn đì-dai lại ăn cắp bản quyền chế ra kiểu gấu xù trông rất vãi, sao lại được với anh mày tự chế.
Cái này mới “cực”.
Quần rách quá rồi, nhất là 2 đùi 2 gối. Vá mãi, vá mãi nó mô-nô-tôn, mất tính sáng tạo nghệ thuật. Nghệ sĩ đích thực không tự lặp lại mình , phải có phong cách biểu hiện mới. Cắt rời 2 ống quần ra, xoay đằng trước ra đằng sau khâu nối lại như bác sỹ nối tay chân bị cụt. Thế là một tác phẩm mới ra đời. Tức cái, lại bị bọn nó bắt chước ý tưởng ( có gọi là đạo ý tưởng được không để mình còn đi kiện củ khoai ). Cái kiểu quần 2 ống tháo ra tháo vào bi giờ là nó đấy.
Các teen ạ,các anh mày chú mày còn nhiều chiêu lắm, sang tên miễn phí nếu ai cần. Cái võ muốn truyền là :
Quên khẩn trương những đồ hiệu hàng hiệu đi. Bọn nó ba hoa bốc phét để moi tiền các con vịt con gà ú ớ thôi. Đã là ăn mặc, cái năm-bơ-oăn là mình không giống ai. Ra đường đi đàng sau 100 con mà đến 99 con nó bò hở mông thì chỉ có hãi trở lên, làm quái gì còn erotic nữa mà mặc cho nó phí.
Năm-bờ-thu là phải tiện dụng, trần đời chỉ có VN mặc váy đi xe máy. Câu này khỏi giải thích. Cứ đọc nguyên câu “mặc váy đi xe máy” đã là câu còn phê hơn câu “ thằng mặc váy”.
Năm-bờ-tri : mặc là phải hợp cá tính của mình, không giả nai, không a dua theo mode thiên hạ.
Nếu khó quá chơi luôn quần jean  + áo dài + nón bài thơ ( cho nam ) và quần bò+áo the + khăn xếp ( cho nữ ).

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011

THƯ GIÃN MẮT PHẦN 2


Không đi tắm biển được thì : "biển ngó" thương em gọi về.....







THƯ GIÃN MẮT CHO CON TRẺ

Ngày 1.6 của trẻ em mà thấy thương vì không có chỗ chơi trong kỳ nghỉ hè oi bức.
Người lớn thì cũng tất bật lo toan thời lạm phat, bão giá, muốn lo cho con cũng cực.
Thôi đành cho đi chơi vườn tượng








.

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011

CHƠI VÕ TA MÀ TRỊ VÕ TÀU

Võ tàu thì thâm và hiểm , ai chả biết. Cắt mỗi đoạn cáp, có bắt đền được nó cũng độ k USD nhằm nhò gì với dự trữ ngoại tệ nhiều như quân Nguyên thời @.
Phải trị kiểu khác các bác ạ.
Thế này nhé, khựa là "tọa sơn quan hổ đấu", là diễu võ dương oai kiểu Olympic 2008 hay diễu binh 1.10.2009 để dọa thằng nào ú ớ, là chọc tức thiên hạ để đối thủ giận quá mất khôn.
 Trong khi khựa cứ từ từ gậm nhấm bằng cái triết lý "biên giới mềm".
Cứ ở đâu xài hàng tàu, xem phim tàu, đọc sách tàu,  nghĩ và làm kiểu tàu thì đấy là "đường tàu nối dài" rồi còn gì.
Vậy, có một cách đơn giản mà chắc chắn có hiệu quả. Ai cũng làm được nhưng lại cần ai cũng phải / nên làm là được. Về mặt kỹ thuật, chỉ xin kính link đến các blogger nhiều người đọc để cùng nhau thực hiện .
Võ ta đấy là :
Toàn dân VN trong và ngoài nước đồng lòng thực hành 1 tuần / 1 tháng tuyệt đối không mua bất cứ cái gì hàng khựu kể cả nhập khẩu chính ngạch tiểu ngạch. Cũng đồng thời, trên tất cả phương tiện thông tin đại chúng, mọi chương trình TV tuyệt đối không chiếu phim tàu, không bán sách dịch của tàu. Mấy cái chương trình dạy tiếng tàu trên TV cũng nghỉ khỏe 1 tháng cho trẻ con được nghỉ hè.
Vậy thôi, chuyện nhỏ như con thỏ, dân ta thừa sức làm. Mua hàng nội địa hoặc hàng Thái mà dùng, đã chết ai. Riêng mấy bác TV, mấy bác đầu nậu buôn bán hàng tàu có thiệt hại chút đỉnh thì ráng mà chịu để chứng tỏ lòng yêu nước của mình. Nhân thể đang bão giá, lạm phát bớt mua bớt bán đi càng còn tiền dắt lưng phòng chuyện khác.
Nói vậy mà khó. Khó vì nó sẽ hiển hiện tức thời cái phẩm chất dân ta thế nào. Có yêu nước thật lòng hay chỉ hò hét suông, khi bị thiệt hại tiền bạc một tí thì quên hết mọi sự trên đời.
Phận phó thường dân chỉ làm được vậy. Về phần mình , tối nay họp "Gia đình hội" ra sắc lệnh khẩn cấp cho vợ con từ mai cấm mua hàng tàu khựa. Tuyệt đối cấm. Đứa nào không nghe mua tour mà đi du lịch tàu 1 tháng. Còn thằng bố là mình từ nay không uống trà.....tàu chỉ uống nước chè xanh theo kiểu "bọ đạo" . Không phải là trà đạo nhé. " Trà đạo" cũng là chữ tàu đấy, không dùng.
Chỉ có cái này thì trả của tàu cho khựa này. Nếu ai phản đối mình thì đừng chửi tiếng Việt, nó "chảy máu văn hóa chửi" của ta đi. Hãy chửi  : " tỉu nà ma tung của".

Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2011

SẦU RIÊNG MÀ CHẲNG PHẢI MỐI SẦU RIÊNG

"Ngày chủ nhật buồn, còn ai ...còn ai..."
Câu hát họ Trịnh mấy mươi năm vẫn cứ vận vào ngày chủ nhật này : 29.5.2011.
Buồn thật.
Hòa thượng Thích học Toán đã đóng cửa chùa tháng trước.
Không còn chỗ cho viếng cảnh thiền để mong chút tĩnh tâm hay một niềm an ủi.
Bây giờ lại đến cô Tư Cà Mau "kéo rèm". Dù Tư đã tuyên ngôn khe khẽ là "riêng tư vừa đủ" mà vẫn phải đến lúc"đã khô đến giọt kiên nhẫn cuối cùng".
Cũng biết Tư xử đúng mà sao vẫn thấy buồn, thấy tiếc, thấy lơ vơ "bất tận".
Nhìn vào màn hình thấy chán.
Nhìn ra biển Đông thấy buồn ngao ngán hơn.
Tự nhiên nghĩ sao cha ông ta toàn gọi bọn nó là tàu. Ba tàu, tàu khựa... cho đến tàu ..lạ, mà thực nghĩa lại là tàu quen, quá quen đi. Quen mặt quen mũi mà khó quen lòng.
Tự nhiên nghĩ sao cha ông nói lòng yêu nước ( để nói về tình yêu Tổ quốc-dân tộc-nhân dân ), có phải vì đất nước ta có hơn 3000 cây số bờ biển và có sông Hồng, sông Cửu Long.
Cái mặt tiền trông ra thế giới 3000km quá đẹp quá rộng mà thành ra khó rào dậu phên che.
Hai con sông lớn sinh thành hai vùng châu thổ phì nhiêu lúa gạo lại nằm cuối nguồn, nguy cơ từ đầu nguồn giữa nguồn sao trong tầm tay ta được.
Ở nơi đất mũi cuối trời kia, lắng phù sa và lắng cả mọi nỗi niềm , Tư nhỉ.
Tản mạn linh tinh vậy chả mong thành sầu chung sầu riêng chi được, chỉ vơi bớt chút gì thì vơi.
Nhưng thôi, học bác Phùng Quán, nay ta "vịn vào trang blog mà đứng dậy"