Tổng số lượt xem trang

Thứ Hai, 20 tháng 2, 2012

RA MÀ XEM HỒ GƯƠM ĐI TRÚ ĐÔNG

Tháp rùa bị đội bà đầm xòe nữ thần công lí

Tự nhiên nghe Phú Quang " tôi muốn mang Hồ Gươm đi trú đông " thấy cũng thương  Bờ Hồ thật. Cũng vì năm nay rét quá thể, rét lê thê, rét thôi rồi. Dưng thực tình Bờ Hồ vưỡn cho bà con đi dạo đi tập thể dục. Xích-lô lọng vàng, xe điện du lịch vưỡn thũng thẵng cõng khách nghêu ngao nghía cảnh. Kiểu gì thì Bờ Hồ vẫn là Bờ Hồ. Bao nhiêu thằng vô duyên cố mài Bờ Hồ ra ăn cũng đã không thọ. Có một tấm ảnh đời tây , thực dân nó thượng bà đầm xòe tượng nữ thần công lí ngự lên nóc Tháp Rùa rồi cũng phải tự hạ xuống  rồi đày bà ấy ra vườn hoa chợ Cửa Nam. Rồi thời thị trường, mấy đại gia định ăn không ăn hỏng Hồ Gươm xanh cho các khách sạn building hàm cá mập đều bị dân tình ném đá tơi tả. Hà Nội qui hoạch thì rõ là hỏng to, còn mỗi Hà Nội Bờ Hồ Hoàn Kiếm  là tài sản của cả nước. Nhà mình nghèo không được chung cư cao cấp, vẫn phố nhỏ nội đô nhưng mình luôn luôn cao giọng với thiên hạ khi bảo nhà tao cách Tháp Rùa 1 km. Tự hào chính đáng chứ, khi ông tây bà đầm đi nửa vòng quả đất để được nghé qua cái bát nước rau muống luộc giữa lòng HN, mà lại nghĩ cũng thương một bà má miệt vườn nào đó ao ước cả đời ra thăm Hồ Gươm mà chưa có đủ tiền tàu "thấp tốc ". Nghĩ ghen với thị trưởng HN khi ngày nào ông í cũng ngồi trong ủy ban nhìn thẳng ra Tháp Rùa mà làm việc, vừa làm vừa tự sướng trong lòng. Hẳn ông í phải lo cho mong cho ước cho làm cho cụ bà rùa thì trường thọ muôn năm và Hồ Gươm đẹp hồn nhiên như cô tiên mãi mãi.
Ấy thế mà sau những cái bó lại vỉa hè, lát đá vỉa hè hơi bị lố và lỗ, tết này và cho đến tận hôm nay, Bờ Hồ lại bị make up rất quê. Ấy là nói cái kiểu trang trí đèn đóm quanh hồ. Hồi trước, Công ty chiếu sáng đô thị có vẻ biết cách chiếu sáng làm đẹp thủ đô. Thời nay cứ tưởng có tiền hơn, các thiết bị chiếu sáng hiện đại hại điện hơn thì phải đẹp hơn. Hóa ra cái tiền mua bán dây điện bóng điện nó ăn dầy quá, chắc chả còn đồng nào thù lao cho ý tưởng sáng tác thiết kế ánh sáng. Hay cái dự án chiếu sáng này được bôi trơn bằng mỡ lợn . Cũng chả biết đâu mà lần.
Chỉ biết, được buổi tối dạo quanh Bờ Hồ, tự nhiên thấy ngượng vì cứ tưởng lọt vào cái quán karaoke phố huyện . Chao ôi, các ngọn đèn xanh đỏ vàng tím tù mù mờ mờ kệch cỡm . Nói cho ngay, một thứ ánh sáng trụy lạc. Một thứ ô nhiễm ánh sáng trầm trọng. Một thứ chiếu sáng ca-ve bia ôm,  một thứ ánh sáng ma quái kinh dị không thể nào xấu hơn được nữa. Xấu đến mức chán chả buồn nói.
Nhưng cũng phải nói cho ngay một câu để tỏ rõ quân tử lập ngôn rằng thì là mà : hãy nói cho tôi biết bạn trang trí ánh sáng kiểu gì tôi sẽ nói bạn là người như thế nào.
Nên mới bảo muốn mang Hồ Gươm đi trú..cả xuân hạ thu đông cho nó khỏi bị ô nhiễm.
P/S : sao không vào mà học Hội An những đêm rằm không dùng đèn điện, học Sài Gòn chiếu sáng mạn Đồng khởi, Nguyễn Huệ.

Thứ Ba, 14 tháng 2, 2012

MÙA XUÂN DU LỊCH...BỊCH

“ Mùa xuân nói với em câu gì …. “. Tháng giêng là tháng ăn chơi. Cúng quanh năm không bằng rằm tháng giêng. Rồi hôm 14.2 lại va-len-tai. Trời rét-mưa-mưa xuân-ẩm. Trên phố vẫn thấp thoáng những cành đào.
Đúng là cuộc đời vưỡn đẹp sao. Còn tình yêu hơi bị nghi nghi có còn đẹp sao. Lũ lượt các cô râu chú dể bưng nhau nhà hat nhớn chụp album đám cưới. Lăm lay tuyền dững váy dài phấn hồng. Rồi tuần trăng mật thưởng ngoạn xuân tình và phong cảnh đất nước rổn rang mùa lễ hội. Tây tàu du khách ngơ ngơ cố mà ngắm mà hiểu, không hiểu ngay thì ca-mê-ra về nhà mà hiểu.
Cái nước mình nó thế ngay cả trong du lịch. Ai muốn hiểu muốn bảo sao cũng đúng rồi như.
Người đẹp đại sứ du lịch Lờ Nhờ Cờ quảng bá cho du lịch VN 2012 nguyên một bộ 10,5 tỷ nữ trang kèm váy triệu rưởi tiền Mỹ. Đúng là đầy tiềm năng du lịch. Dưng mà không còn vẻ đẹp tiềm ẩn ( như slogan nói ) mà đã tô hô tê hê ra rồi. Hôm qua lại quê hương “xin bánh xà-phòng” mở sân khấu lùng tùng xòe chào hàng hát xoan. Nước mình hay thật vui thật. Cách mạng là ngày hội của quần chúng, đường ra trận mùa này còn đẹp lắm. Mùa xuân này ngày hội đẹp lắm là tất-dĩ-ngẫu nhiên.
Chào buổi sáng hôm nay cô lái đò du lịch Tràng An nói như chính khách kiêm nhà kinh tế bẩu rằng làm việc cho “ công nghiệp không ống khói “ được 3- 4 triệu/ tháng. Nông dân Ninh Bình ăn gạo nhà giồng được thêm được 3-4 triệu là phấn khỉ rồi.
Thế mà cứ nghe bọn phản động thù dai kể xấu em-xi Kiều Trinh. Em í dẫn chuyện hay thế còn gì, còn cái kia là tiền sử bị bệnh tâm thần ăn cắp vặt có 2 lần thôi; phải khỏi rồi mới cho chường mặt lên ti-vi chứ. Còn khi nào tái phát lại chữa lại khỏi lại lên.
Ông Nguyễn Sự Hội An thì lại làm ngược, Nguyên Ngọc bẩu Sự ra thách mụ chanh chua nhất chợ ra chửi thi . Ai lại chủ tịch đi thi chởi , ấy thế mà ông í bảo được dân giữ được phố cổ làm được du lịch tốt nhất cả nước.
Du lịch nước mình cứ mảng sáng mảng tối mảng nhờ nhờ như tranh trừu tượng vẽ dở, ai muốn hiểu sao cảm sao cũng được đã chết ai. Chuyện này đã có Tổng cục du lịch lo, không cần trí thức phản biện nhá. Cần nữa thì thêm cảnh sát du lịch( ? ). Còn toàn thể dân ta ai có tiền chơi nhiều , ai ít tiền chơi ít, cứ phải tự sướng cho mình, còn cái rác rưởi thải ra cho túi nylon ném qua cửa sổ ( tâm hồn ) rơi cái ..bịch.
P/S : Từ điển anhTanham định nghĩa : du lịch bịch là :
 du = đi, du cũng = du côn du kề, du = du di làm kiểu gì cũng được. Lịch = lịch lãm thưởng ngoạn , lịch = trải qua lịch sử, lịch = cũng dùng để bóc . Bịch = túi nylon đã đựng cái gì trong đó rồi, người thì đựng tiền kẻ đựng rác.

Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2012

KÍNH CÁO CÙNG BẠN ĐỌC

Sau một thời gian nghỉ dưỡng thương do các vết thường lòng + mề + tim gan phèo phổi, Blogger anh Tan ham đã được phục hồi nhân phẩm ngoại...trại ( giống như ngoại viện ý ) nên đã tái xuất giang hồ. Xin trân trọng kính báo và cực kì cảm ơn các bạn đọc vưỡn vào trang ATH  trong thời gian không có entry nào. Rất mong nghe được những lời chỉ giáo của quí độc giả.

ĐỊNH NGHĨA VÀ TIÊU CHUẨN TRÍ THỨC VIỆT NAM KK/ 2012

Theo đó... đây, chí thức ( từ đồng nghĩa : trí thức, trí ngu, trí ngủ, ngụy trí thức) của VN theo tiêu chuẩn Ka Ka. 2012 là người có đầy đủ các tiêu chuẩn sau đây :
  1. Có quốc tịch Việt Nam, không bị mất quyền công dân, có hộ khẩu thường trú tại dải đất chữ S.
  2. Cao 1m55 đến 1m75 đối nới nam và 1m50 đến 1m70 đối với nữ. Cân nặng từ 45 kg đến 75 kg chung cho cả nam lẫn nữ. Số đo 3 vòng bằng nhau, không được chênh lệch quá 20cm giữa các vòng. Được quyền lựa chọn giữa không hoặc có phẫu thuật thẩm mỹ.
  3. Có quyền theo hoặc không theo hoặc phá hỏng tất cả các loại tôn giáo , dị giáo, giáo mác.
  4. Có quyền yêu đương , kết hôn hoặc không kết hôn theo tinh thần các chỉ thị nghị quyết và pháp luật hiện hành, không cần đếm xỉa đến tính đạo đức của hôn nhân gia đình.
  5. Phải tổ chức trọng thể tối thiểu 100 mâm trong  : các lễ sinh nhật, cưới vàng cưới bạc cưới đồng cưới chì cưới đất cưới phân, lễ thượng thọ của mình, của vợ hoặc chồng của tứ thân phụ mẫu, trong các lễ cưới của con , lễ đầy tháng đầy năm của cháu, trong các tang lễ của thân nhân 3 đến 4 đời tại nơi có người mất và nơi đang công tác.
  6. Văn bằng  phải có : phiếu bé ngoan trường mẫu giáo, bằng tốt nghiệp tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông, đại học , sau đại học các kiểu, không phân biệt bằng thật bằng, bằng không thật, không phân biệt hình thức đào tạo.
  7. Tiêu chuẩn phát ngôn : không được văng tục chửi bậy chỉ được văng và chửi có định hướng và biên tập lại. Ví dụ : không được chửi đ. mẹ mày mà phải chửi thanh : sinh hoạt mẹ đồng chí! Không được gọi trí thức là cục cứt mà phải gọi là ngài phân.
  8. Tiêu chuẩn chuyên môn : theo sự phân công và phân tiền của lãnh đạo làm tốt nhiệm vụ được giao như lau bàn phải sạch không còn tí bụi, pha chè nước phải sôi hãm chè đúng thời gian, chè đặc chè loãng do thủ trưởng quyết định theo quyền tự chủ.
  9. Tiêu chuẩn phản biện : phải phản biện đúng sự việc không được xuyên tạc. Ví dụ : phải nói dân  còn đứt bữa không gọi là dân  bị đói, phải nói bọn gây rối trật tự trị an đập mặt vào dép của lực lượng chức năng không được nói an ninh chìm đạp vào mặt người biểu tình chống TQ.
  10. Thường xuyên đọc và làm theo các phương tiện truyền thông chính thống đã định hướng. Tuyệt đối chấp hành luật lệ giao thông trên xa lộ thông tin, chỉ được đi lề bên phải và dừng đỗ khi có hiệu lệnh bằng đèn đỏ, bằng còi, bằng mồm qua điện thoại.
  11. Được tự do và khuyến khích sáng tạo cá nhân sao cho có lợi cho mình nhất  trong cư xử nơi công cộng, trong luật giao thông, trong đổ rác, trong trang phục , nói năng và hành vi của các xô diễn thật ( ví dụ trong các buổi lễ lạt trọng thể ) và cả trong các xô diễn-diễn như thi hoa hậu thi từ thiện thi đấu (bóng ) đá...
  12. Tham gia đầy đủ tất cả các lễ hội, bỏ đủ tiền vào các hòm công đức, gương mẫu lễ bái cầu xin cho quốc thái dân an và gia đình mình giầu có đồng thời rủa xả cho bọn phản động chết mẹ nó đi.
  13. Tiêu chuẩn và định nghĩa này phải được thường xuyên thay đổi và update theo đúng nhiệm kì.

Thứ Hai, 15 tháng 8, 2011

GIẢI PHÁP " CAO TỐC"


Trưa nay đang ăn cơm, ngó TV chợt giật mình. VTV của nhà nước chạy chữ to vật báo cho toàn dân biết tính đến hết năm 2010 nợ của nước mình là già 32 tỷ USD.
Húp vội bát nước rau muống luộc cho khỏi nghẹn mà vẫn đắng ngăn ngắt.
NỢ  bằng 1 / 3 GDP còn gì. Tính theo kiểu dân đen èng èng học đại học ra lương 3 tr thì nợ mất 1 tr. Mà đấy là mới tính đến hết năm ngoái, còn năm nay từ đầu năm đến tận giờ giá cả từ mớ rau đến vàng đô la toàn sốt nóng sốt rét đùng đùng thì không biết còn nợ thêm bao nhiêu nữa.
Ông nghị thì bảo lạm phát của ta ít thôi không phải cao nhất vùng.
Bộ trưởng tài chính thì bảo vợ tôi đi chợ cũng kêu lắm.
Mình Ứ phải dân kinh tế tài chính nên miễn bàn đến vi mô  vĩ mô gì đó , chỉ biết chắc đồng tiền đang rớt giá thảm hại khi tiêu bất cứ cái gì. Bảo lạm phát 20 % là tính kiểu vĩ mô, còn gửi xe tối thiểu và đúng giá giờ là 3.000 đ, nghĩa là tăng 50 % so với đầu năm chỉ  2.000đ. Còn chi tiêu kiểu phong bì á, cứ gọi là gấp đôi. Đi thăm người ốm, trước bỏ phong bì 100.ngàn là được, bi giờ mèng phải 200 ngàn, biếu 100 người bệnh ốm thêm.
Nói cho nhanh một câu : tiền đang mất giá, người đang xuống giá không đánh đu được với giá cả thị trường định hướng ngất ngưởng.
Giải pháp nào đây ?
Có một giải pháp tuyệt vời đưa cả nước ra khỏi cơn khó khăn một cách “cao tốc” :
Đó là làm đường sắt cao tốc .
Cái này có một quan chức chính phủ đã nói rồi, kiểu gì cũng phải làm dù quốc hội năm ngoái chưa thông qua.
Năm nay có quốc hội mới với những 38 ông bà nghị doanh nhân ( đại gia ? ) thì tiền nhiều như quân Nguyên, cứ có xây là có tiền, xây đường cao tốc thì tiền càng cao tốc vào túi.
Dân ta sẽ “bà mẹ đi chợ trẻ con đi học bằng tàu cao tốc ( ? )”, chắc chắn sẽ mau chóng thoát ra cái chợ đắt đỏ và trẻ em cũng cao tốc thoát luôn ra khỏi trường vì không đủ tiền đi học.
Mua tàu cao tốc giờ lại rẻ vì sau vụ “tàu cao tốc tàu ” đâm nhau chêt người đang bị thu hồi, mình mua lại chắc rẻ một nửa. Dân ta có truyền thống và năng khiếu sở trường dùng hàng ‘second hand” từ xa xưa , về độ lại con cao tốc tàu mà chạy thì lời to chẳng mấy chốc mà giả hết nợ. Độ tàu cao tốc chắc cũng như độ lại con Wave tàu là cùng, khó gì, thợ mình giỏi lắm. Có chi tiết nào gốc Nhật bị tàu hóa hay in chữ nho thì tận dụng nhân công tàu nhập lậu giá rẻ theo tiêu chí “ nhân công ngoại giá nội” bảo nó dịch ra tiếng ta để còn biết mà sửa.
Nhân tiện, làm luôn đường sắt cao tốc lên tận Đồng Đăng, thay đường sắt khổ nhỏ bằng đường sắt khổ to liền tịt với đường sắt tàu rồi cãi nhau đòi lại mấy trăm mét bị mất hồi xưa khi để nó nối ray vào sâu đất mình.
Nếu mình có vốn sẵn hay đi vay được ODA lãi thấp của Nhật thì mang gửi tiết kiệm ăn lãi cao hơn, còn cứ vay ngân hàng tàu mà làm khỏi cần thế chấp, chỉ tín chấp bằng 16 cái gì vàng đấy. Làm xong đường sắt cao tốc ngon lành thì mình xù nợ. Nó đòi thì mình bắt phải trả Hoàng Sa thì trả nợ cao tốc.
Thời buổi này, làm ăn kinh tế là cứ phải liều và không theo bất cứ quy luật bài bản nào mới thắng được, phải không ạ. Chứng minh ? / : Hồi mới mở chứng khoán, báo của ta đã giật tít kiểu giáo sư bảo không chơi , bà bán  nước đầu ngõ không biết gì cứ chơi, kêt quả bà ấy thắng to mua được ô tô, còn giáo sư thì tất nhiên là không chơi thì thiệt, cái gì cũng thiệt chả cứ chứng khoán.
Cái giải pháp này có được dự xét Giải thưởng Nhà nước không ạ ?


Ai biết thủ tục mách với, đội ơn nhiều nhiều , vì ở xứ mình, thủ tục quan trọng nhất, công trình giá trị mấy mà sai thủ tục thì vẫn trượt từ bãi gửi xe.

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

TRUYỆN KIỀU VÀ THỜI ĐẠI @

Đã có một cuộc bút chiến trong văn học sử không phân thắng bại nhưng để lại một câu văn nổi tiếng :

“ Truyện Kiều còn,tiếng ta còn. Tiếng ta còn , nước ta còn “.
Câu nói cực thậm xưng dùng cãi nhau chứ đúng sai phải để thời nay xét đoán và từ đó rút ra một chút gì hữu ích.

Bảo Truyện Kiều là tuyệt tác của cụ Nguyễn Du thì đã hẳn, nhưng bảo Truyện Kiều là tuyệt tác của văn học Việt đến mức còn tác dụng giữ nước thì sai to.
Thanh tâm tài nhân-Đoạn trường tân thanh- KimVân Kiều truyện , từ tư tưởng tác phẩm đến bối cảnh câu chuyện, nhân vật, sự kiện , địa danh, điển tích toàn là chuyện bên tàu “ năm Gia Tĩnh triều Minh”. Túm lại 1 câu toàn bộ nguyên vật liệu là hàng tàu nhập khẩu. Cái này nó ám vào nước ta đến tận giờ và ăn sâu vào cảm tính người Việt đến độ không mấy ai thử đặt một câu hỏi lộn trái cái túi càn khôn văn học-văn hóa ra xem trong ấy có cái gì, hay dở thế nào.
Nó ăn sâu đến độ những câu Kiều nghiễm nhiên thay thế , chiếm chỗ ca dao tục ngữ thuần Việt và được tiêu dùng tiện lợi hàng ngày khi xử thế triết lí vặt kiểu như “ chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài”.
Nó “ ghế trên ngồi tót sỗ sàng” trong gia sản văn học Việt vốn đã nghèo nàn còn bị chính cái triều Minh ấy cướp bóc triệt hạ đến mức không nhìn ra bộ mặt văn học VN thời viết bằng chữ Hán chữ Nôm.

 Đàn bà nước ta gấu lắm chứ có đâu lại để cái nhà chị Kiều thay mặt, kể cả đi thi hoa hậu hoàn vũ. Hai bà Trưng khởi nghĩa chiếm 40 thành của thiên triều, nói theo ngôn ngữ bây giờ , hai bà răng đen mũi tẹt chiếm bố nó cả Kuang Tung, Kuang Si ( Quảng Đông , Quảng Tây ) mà lại được dân tình người Hán gốc Việt ( Bách Việt ) hoan nghênh lập đền thờ nhiều nơi , còn hương khói đến tận bây giờ. Trong khi truyện Kiều là thân phận nữ nhi của xã hội trọng nam khinh nữ mà số phận “thăng tượng giáng cẩu”. Mở ngoặc giải thích tí, câu này là cho tàu văn mượn  thành ngữ tiếng Việt đó nha. Cái cô Kiều này phản kháng xã hội rất chi là tiêu cực “ được làm vua thua làm gái”; nói tiêu cực vì ăn may ăn theo Từ Hải được ngồi ghé ghế "first lady " cũng không xong vì “ngẫn “mà xui dại chồng đầu tư vào “con Hồ Tôn Hiến-index” nên sập 50 % sàn chứng khoán nhà Minh.
Tiêu cực hơn , khi thất cơ lỡ vận chỉ biết “ thanh lâu hai lượt thanh y hai lần”. Nghĩa là chẳng biết dũng cảm hay chăm chỉ đổi phận,  chỉ biết đi làm cô đầu nhà thổ hay làm Osin cho nó nhanh. Tư tưởng tác phẩm kiểu tàu này mà mang dạy cho bọn trẻ có mà họa. Mà hình như cũng họa rồi đấy khi có thành tích vượt chỉ tiêu chị em đi xuất khẩu sang Đài, sang Hàn có quota và sang tàu , sang Cămpuchia theo đường tiểu ngạch và buôn lậu.
 Chỉ cần so với “ ví đây đổi phận làm trai được, sự nghiệp anh hùng há bấy nhiêu “ của bà  chị “Hương – nôm” thì đã thấy cô Kiều đã truội ra khỏi cái tinh thần của một đất nước thờ Mẫu.
Vui nhất là nhân vật Linda Kiều trong truyện tranh báo Tuổi trẻ cười. Cô này mang theo “bản sắc kiều” được chuyển thể cải lương nhạc Pop , đá qua 1 tí “cô Kếu tân thời” Nguyễn Công Hoan,  chuyên trị mài cái nhan sắc của mình ra mà kiếm sống nhưng vẫn nhơn nhơn chảnh và sành điệu ,  chả có tí cốt cách khỏe mạnh của người đàn bà nước Nam sở trường nuôi chồng con ăn học , giặc đến nhà thì đàn bà cũng đánh.
Nói nàng rồi thì phải nói chàng. Bao nhiêu nhân vật nam giới trong Kiều đều chán đời cả. Được mỗi ông anh Từ Hải có vẻ anh hùng nghĩa khí lại mắc bệnh dại gái, lại là gái lầu xanh mà bàn việc quân cơ thì chết đứng là phải. Chết đứng cho oai 1 tị ra cái điều chết anh dũng bất khuất nhưng khi có tí hơi vợ thì lập tức đổ kềnh. Hồ Tôn Hiến thì rõ cái mặt của quan chức tàu, vừa hèn hạ vừa thâm hiểm trí trá, mượn cả tay đàn bà để lừa người mà đánh úp. Còn lại, tất cả hội văn nhân Kim Trọng , Thúc Sinh , Vương Quan…chỉ là lũ ăn hại, chữ nghĩa văn chương chỉ để ngâm vịnh tán gái lừa gái, chả làm được tích sự gì. Bài học của hội này chỉ dạy cho người ta cái nhu nhược bất tài “dài lưng tốn vải ăn no lại nằm”, cứ quanh quanh với mỗi cô Kiều mà không xong nổi việc gì.

Một bức tranh tổng thể Truyện Kiều như vậy, thì giá trị đích thực là ở đâu ?

Nói nôm ra  thì cụ Nguyễn Du có cái tuyệt tài xử dụng licence và nguyên vật liệu “ xách tay” hàng tàu về (nhân chuyến đi sứ), để cover  lại hoàn toàn bằng tiếng Việt rất xuất sắc, tỷ lệ “nội địa hóa” đạt 100 % và thỏa mãn tối ưu thị hiếu và thị trường văn học , văn hóa người Việt. Vì thế, Truyện Kiều giống như thần tượng bà Quan Âm hay ông Di lặc ( gốc tàu ) được bàn tay tài hoa VN, dùng gỗ mít , sơn ta, vàng quỳ mà chạm khắc sơn son thếp vàng thành ra tượng phật tượng thánh trong tín ngưỡng , văn hóa và dân gian Việt.

Còn cái mệnh đề ‘tiếng ta còn, nước ta còn “, cũng phải ngẫm lại,khi cái tiếng ta-Kiều người thì bảo là dâm thư, kẻ lại “lạy tiên Thúy Kiều” mang ra để xem bói thì ám quẻ cho dân ta mất rồi, chả có tinh thần đoàn kết dân tộc gì cả.

Sang thế kỷ @, cái gì còn lại của Kiều, sài nó thế nào để khỏi dùng phải hàng dởm, khỏi ngộ độc thức ăn tinh thần.
Cái này nan giải, nhưng phải làm vì nếu không làm , thế hệ trẻ sẽ nhè ra không chịu nuốt dù áp lực bề trên coi đây là sơn hào hải vị bổ béo của văn học  dân tộc. Không gì phi lí hơn khi dạy trẻ, bắt trẻ phải phân tích, bình luận, chứng minh rồi cảm thụ những giá trị ất ơ của cái tư tưởng cũ rich toàn mùi  phong kiến tàu. Không gì phi lí hơn khi tốn tiền chi cho các “nhà” ,các “cái ‘dính đến “ Kiều học “. Lai nhai hằng trăm năm chưa cãi nhau xong vài mươi cái từ nôm do lệ thuộc già nửa gốc chữ Hán nên không biết dịch ra quốc ngữ thế nào. Cứ cãi nhau cái “mày ngài” với ‘mày tằm” của ông anh Từ Hải làm gì không biết.

Cứ dạy văn dạy sử kiểu ngộ nhận tất sẽ thành ngộ độc.

Hay dạy Kiều bằng phim cổ trang làm ké bên TQ để cho lẫn lộn mù mờ một thể. Dạy kiểu ấy có khi lại sinh động, lại hot, người lớn cũng xin học lại Kiều vì thế nào chả làm cảnh Kiều tắm mà “rõ ràng trong ngọc trắng ngà, dày dày đúc sẵn một tòa ..3D”.
Nói dại, tất cả các chuyển thể Truyện Kiều đều hỏng hẳn vì bao nhiêu cái hay ho tinh tế nó nằm ở những câu lục bát tài tình của cụ Tố Như. Mang làm phim, bao nhiêu cái “trong ngọc trắng ngà “đẹp tuyệt vời của ngôn ngữ thi ca nó thành ra cảnh nude , cảnh hot của phim cấp 3  đểu + dởm à.
Mình mà được dạy Kiều thì chỉ xin Bộ Học 3 tiết.
Tiết một : bảo bọn trẻ rằng muốn khá phải “thoát Kiều” như Nhật Bản “thoát Á” hồi đầu thế kỷ XX , mới khá lên được. Còn cứ dính phong kiến tàu thì vào cái năm nhà nó “ bốn phương phẳng lặng hai kinh vững vàng” mà nhà khá giả Viên ngoại còn bị bọn bán tơ vu vạ khởi đầu cho “đoạn trường tân thanh” và kết thúc bằng câu triết lý yếm thế xui người ta cam phận, không khá lên được.
Tiết hai : chọn một vài đoạn tiêu biểu nguyên bản “ Thanh tâm tài nhân” rồi so sánh với những câu lục bát Kiều, để thấy cái tài của cụ Tiên Điền đã mở mặt cho cái tác phẩm hạng bét ở bên tàu thành ra những áng thơ văn đậm chất dân tộc  VN đến dường nào.
Tiết ba : chọn ra tất cả những câu Kiều đã trở thành ca dao tục ngữ thành ngữ đang được dân ta dùng hàng ngày đã làm giàu có tiếng Việt. Giảng cho hiểu và học cho thuộc mà nói năng, làm văn cho hay, cho đúng.
Ấy là ước chứ hổng có nằm mơ, ai cho dạy kiểu ấy. Mình bằng lòng với sự mất dạy của mình để các Kiều @ được yên tâm , ổn định với sự nghiệp “đoạn trường”.
Còn mình dạy mỗi con gái võ Vovinam, Karate, khi gặp bọn Mã giám sinh, Thúc sinh, Hồ Tôn Hiến thì cứ tẩn bỏ mẹ chúng nó đi. Đừng có lăn tăn “bên tình bên hiếu” nặng nhẹ gì, cứ sức ta mà cứu lấy ta , thì may ra mới còn cơ mà cứu cha mẹ. À mà chả cần cứu đâu, cha mẹ xong phim rồi, ngồi trên nóc tủ thấy con sướng thì bố chỉ ngắm chuối xanh với gà khỏa thân cũng sướng theo con đấy. Con ạ.