Tổng số lượt xem trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Trang thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trang thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 28 tháng 4, 2011

30 THÁNG 4 : KHÓC

Món đặc sản 30.4:
 Nguyên liệu : 20% nhật ký sự kiện + 20 % phục hiện + 15 % kỷ niệm + 15 % nghĩ ngợi lo toan + 30 % cảm xúc tươi. Chế biến : cắt vụn nguyên liệu . trộn lẫn không cần đều, nấu nhanh kiểu thơ cảm hứng chợt đến, không ninh nhừ chỉ cốt còn tươi. Múc ra để nguội tự nhiên. Bảo quản lạnh 36 năm nay. Ngày sản xuất : 30/4/1975. Hạn sử dụng : mênh mông. Không bảo hành. Không khuyến mại. Uống cùng rượu  cay , Không dùng được với bia bọt.

Ôi ! cái ngày này , mong ước bao năm
Nay mới  đến mà ngỡ ngàng kinh ngạc.
Pháo đang nổ ngoài kia
Đùng đoàng
                   Toang toác.
Nghe như đám cưới những ai ai.
Đám cưới tưng bừng của một mối tình vật vã kéo dài
Già một phần tư thế kỷ.

Ngoài kia
Lũ lượt trôi những mặt mày hoan hỷ
Như say như say.

Riêng mình ta đi nước mắt tuôn dài
Khóc cái mối tình 30 năm đằng đẵng
Sợi dây đàn bầu 30 năm căng thẳng
Tưởng có lúc đứt lìa giữa chừng. l
Ba mươi năm dân tộc này thức trắng
Không một đêm ngủ ngon
Ba mươi năm bao mái rạ đã mòn
Mẹ vẫn ngóng con về lợp lại.
Ba mươi năm là bao cuộc đời con gái
Trằn trọc , lo toan,  vất vả , trông chừng
Ba mươi năm gùi đất nước trên lưng
Cày cuốc nuôi mối tình này chung thủy.
Xin được khóc những cuộc đời các chị
Để cùng được khóc cuộc đời các anh.

Ngoài kia
Đoàn người hò reo trôi nhanh
Họ chếnh choáng và vẫy vùng trong cơn men hoan hỷ
Như say
Như say

Ta lại đi trong nước mắt tuôn dài
Khóc cùng hôm nay có biết bao người lính.
Những con người sống từ tận cùng chiến tranh
Đeo nặng cái đau bên những thây xác lạnh tanh
Đã sống bẩn thỉu để mình không bẩn thỉu.
Nửa vắt cơm mùa mưa ướt nhẽo
Ta cùng ăn đâu phải để được ăn
Này !
Những đấng khác loài người hiểu thế nào là chiến tranh ?
Ta chỉ biết
 Chiến tranh qua cuộc vật lộn đầy man dại
Giữa thằng người của riêng ta sợ hãi
Với
Một thằng người cuộc thế nặn cho
Hình như cũng có một chút căm thù
Nhưng sứt,  mẻ , cùn,  rất tù mù
Chém không ngọt cứ day day đến tê dại.
Chén rượu trắng hôm nay
Những say sưa có mong tỉnh lại
Và ru những người nhọc nhằn vào giấc ngủ chập chờn say

Ngoài kia
Những tà áo dài tung tăng bay
Vui nỗi vui gì cũng không biết nữa

Còn những cô gái chiến tranh quẳng vào lửa
Hôm nay em ở đâu
Niềm vui chan lẫn nỗi buồn chảy mãi
Đọng ở đâu ?

Hôm nay ta đã được đau ?
Cái vết thương trong trận chưa cho được nghỉ.
Những cái đầu cứ phải LÀM bây giờ cần NGẪM NGHĨ
Cho hôm qua và cho ngày mai.
Phải chăng
Ta đã đi hết một chặng đường dài ?
Ta lại nghĩ
Bây giờ mới bắt đầu đi đấy chứ.
Ba mươi năm qua là cuộc lộn vòng quay nghiêng quay ngửa
Hôm nay mới tập đi.
Người lính nông dân cứ lóng ngóng cầm lại cày đi
Người thương binh học trò cứ lóng ngóng mài giấy bút đi thi
Người lính thợ cứ lóng ngóng cầm búa cầm kìm trở lại.
Tất cả chúng ta đều lóng ngóng bắt tay vào làm lại.
Mà còn tệ hơn khi mới  bắt đầu
Vì trong lòng đất lòng người còn ngổn ngang hàng triệu hố bom sâu
Đục khoét ta đến cùng đến kiệt

Còn
Chén rượu đầy vơi này
Xin uống cùng những người đã chết
Ai oán nhất là các anh
Thanh thản nhất là các anh
Những nhân mạng  cháy bùng lên và đi về vũ trụ
Những ngôi sao  – băng – giữa đời.
Những con người NGƯỜI hơn hết thảy mọi người
Bởi cuộc đời chắt chiu trong tháng ngày đầu xanh tuổi trẻ.
Những chàng trai chỉ mang theo tim mình tình yêu của mẹ
Và mang theo ba lô những trộm yêu cô bạn học sinh.
Dấu kín khát vọng yêu đương như dấu điều tội lỗi.
Để lại sau lưng mình tất cả
Dấn thân vào cơn dông bão sục sôi
Để lại hư vinh, hạnh phúc, khổ đau…tất cả cho đời.
Im lặng ra đi
Trắng tinh khôi như vuông vải liệm.

Ôi !
Cái đầu quay cuồng bề bộn
Cái dạ cồn cào quặn đau
Những lo toan những ước mong những điều kỷ niệm
Hãy lắng đi lắng đi
Để ta được lặng im đón cơn gió thổi về
Cho một chút mơn man giữa nắng rực đầu hè.

                                         Hà Nội , Ngày 30.4.1975

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2011

THƠ XUÂN TÁN GÁI

Anh nghe trong chiều xuân
Sợi nắng vàng rơi nhẹ
Quấn quýt bờ vai em
Đôi vai tròn đến thế

Anh thấy giữa chiều xuân
Cái lạnh tan từng mảnh
Em thích thú dẫm lên
Gót chân hồng đến thế

Anh hít thở chiều xuân
Hơi ấm nồng men rượu
Đong đầy trong mắt em
Đượm lửa lòng đến thế

Anh đi giữa chiều xuân
Mưa bụi choàng voan mỏng
Hờ hững mái tóc em
Gần mà xa đến thế

Chia tay giữa chiều xuân
Cành lộc non trong mắt
Của mùa xuân đi xa
Để xuân buồn phảng phất.

Có bài thơ mần từ khi mô nỏ nhớ, để quên trong ngăn đá , từ trước tết định mang tặng bồ, chẳng may nó không nhận bảo thơ còn tươi nguyên mới ra lò hàng nhập ngoại như thịt bò Kô Bê em còn chê, nữa là cái đồ đông lạnh. Đành cho vào lò vi sóng  rã đông rồi bày ra mâm thơ, chịu phí thêm tý rượu ngoại khuyến mãi , có ai đọc không ?
 Trả thơ phí ( hay phí thơ )qua mạng bằng đánh giá hay comment.

Hôm nay HN mưa phùn gió bấc, rét lê thê , buồn tái tê, nhớ một triền đê, thủa mình còn rất quê, đi tán gái 
bằng một  clip thơ kiểu viết đơn thuê.
 Cái trò này quá date lâu rồi, giờ có cho không, chẳng thằng teen nào thèm nhận để khỏi mất công đi đổ rác. Nhưng ít ra nó chứng minh một triết lý vặtkhi không làm tình được thì người ta xoay ra làm thơ tình. Định đề này khỏi chứng minh và áp dụng chung cho cả 2 giới nam và nữ, riêng giới tính thứ 3 xăng pha nhớt thì rất cực, nghĩa là hoặc làm thơ tình rất siêu như ông Xuân Diệu, hoặc là không thèm làm thơ tình tý nào, đi làm cái khác thực tế hơn cho có thu nhập.
Dân Nam ta cứ tưởng có tài năng làm thơ ở dạng tiềm năng ( giống như tiềm năng về du lịch ấy ) . Nói vậy vì bạ ai cũng có thể ít nhất 1 lần trong đời làm được dăm ba câu văn ngăn ngắn có vần , đọc lên nghe như thơ, ngâm lên thì càng tuyệt ( vẫn có các tiết mục ngâm thơ được trình diễn đấy ). Điều này chứng tỏ trong cái ngăn ngắn có vần ấy luôn luôn có chứa vi khuẩn lên men và sinh hơi ( giống như bọn vi khuẩn đường ruột ) nên sau khi ủ và ngâm thì các kiểu thơ thẩn ấy mới có sức truyền cảm / lan các tinh túy của nó ra cho mọi người được thưởng thức. Mà thơ dễ làm nhất là thơ tình  bao gồm cả thơ ...được tình , thơ  thất tình và thơ mất tình .Thơ được tình thì thường có âm hưởng rất chi là hoành tá tràng và chất lượng thi ca thì giống bánh mỳ bánh bao cho quá nhiều bột nở. Thơ thất tình ở đây là nói cho có vần, chứ thất ở đây không chỉ con số 7 mà nói chung là số nhiều từ 2 tình trở lên và theo tỷ lệ thuận vì càng nhiều tình phải tán thì càng phải nộp nhiều form nhiều apply văn vần cho ban giám khảo 1 người duyệt rồi công bố trúng giải rút. Được cái các ban giám khảo một người này làm việc rất thực tâm và rất hiệu quả. Được thì trúng giải rút, không được là out luôn, không cả nể ấm ớ như các Ban giám khảo ối người. Còn thơ mất tình mới đúng là tác phẩm thi ca , vì chỉ khi bị mất cái gì đó mới có một cú huých của tâm trạng chất đầy ẩn ức phải nổ bùng ra thơ hoặc cái gì đó để xả xì-trét . Kẻ tiện dân thì chửi, văng tục. Mấy bà sồn sồn có tí chữ trong dạ con thì chửi có vần có điệu nghe rất  hồn vía dân tộc đầy bản sắc.Còn như ta đây, cứ coi là kẻ sĩ thì phải sáng tác thơ mới tỏ hết nỗi niềm, mới chuyển tải được hết bao nhiêu đạo mà con thuyền của cụ Đồ Chiểu chở không khẳm.Còn thuyền của ta , trước thì phải chở theo đơn đặt hàng vận chuyển, nay thì tự do chở toàn hàng của nhà riêng làm được, chỉ cho riêng mình ta dùng, thằng nào không hiểu hàng của ta là sản phẩm trí tuệ vô thức hữu thức vô song thì ta không chấp , khỏi giải thích phê bình ný nuận văn học nghệ thuật. 
Lại nói về thi pháp của VN, dẫu không có được những Tagor, Aragon, Baudelaire, Pushkin, Lý Bạch, Thôi Hiệu hay Đỗ Phủ, thì VN ta đâu kém khi có cụ Nguyễn Tiên Điền có tài cover cả 1 truyện tàu thành ra Kiều bằng toàn kiểu lục bát. Lục bát thì chắc chắn là thương hiệu VN tương đương thơ Hai cu thương hiệu Made in Japon. Có tý thắc mắc sao không thấy bác nào lo cho cái bằng UNESCO chứng nhận kiểu thơ 6 / 8 là là là di sản văn hóa phi vật thể VN tầm cỡ thế giới như cái hát ca trù ả đào cô đầu gì đấy. Chắc chắn đề cử này 100% không đụng hàng với bất cứ con thơ nào của các nước khác, làm hồ sơ xin xét duyệt cũng dễ vì cứ viết  toàn bằng thơ lục bát, đố anh nào thông ngôn ra được 5 thứ tiếng  dùng trong UN , thế là thắng đậm vì đúng là độc đáo chỉ có và chắc chăn của VN. 
Đấy là thi pháp xuất khẩu, còn thi pháp tiêu dùng nội địa thì lắm lắm : nào thể thơ..con cóc, nào là thơ bút tre ( riêng con thơ bút tre này có rất nhiều version update đến tận bi giờ ), thơ triển lãm, thơ thả bóng và bay cao giữa trời xuân rồi mới nổ và "nổ" to theo cả 2 nghĩa đen và bóng.Nhiều lắm, không kể hết đâu, cứ rằm tháng giêng ra Văn Miếu mà hỏi.
Mâm thơ hôm nay tốn rượu quá, thơ rã đông thì chẳng ai đụng đến, rượu lại hết mất rồi . Out . Bye.